Hệ thống S-300/400 có bề ngoài khá giống với hệ thống Patriot của Mỹ. Khi lần đầu tiên ra mắt đầu những năm 80 của thế kỷ trước, hệ thống này được biết đến với tên gọi SA-10. Kể từ đó, hệ thống đã nhiều lần được nâng cấp. Mỗi tên lửa có trọng lượng 1,8 tấn, dài 26 feet, đường kính khoảng 20 inch và có đầu đạn nặng 320 pound. Loại tên lửa này có tầm xa khoảng 200km (với S-400 là 400km) và có thể bắn trúng mục tiêu từ độ cao 100.000 feet. Hệ thống có rađa tìm kiếm mục tiêu với tầm xa 700km.

Tên lửa S-400
Hệ thống tên lửa S-400 nặng gấp đôi, có tầm bắn xa gấp 5 lần hệ thống Patriot của Mỹ, và có thể phát hiện ra các loại máy bay do thám. S-400 cũng có khả năng đánh chặn các tên lửa đạn đạo có tầm xa dưới 3.500km. Hệ thống S-400 có 2 tên lửa. Trong đó, một chiếc nhỏ hơn và có tầm bắn ngắn hơn (120km). Chưa từng được tham gia thực chiến, nhưng hệ thống S-300/400 được tình báo Mỹ, dựa trên kết quả các cuộc thử nghiệm, cho là một vũ khí có khả năng phòng thủ trên không.
Mùa hè năm ngoái, tiểu đoàn S-400 đầu tiên (gồm 4 giàn phóng và 1 rađa) đã được thiết lập bên ngoài thành phố Moscow. Nga có kế hoạch: đến năm 2015, họ sẽ bán được 200 giàn phóng (mỗi giàn gồm 4 tên lửa) và dần dần loại bỏ các hệ thống S-300 cũng như S-200. Là nước sử dụng số lượng lớn S-300, Trung Quốccũng là khách hàng chính của hệ thống mới này.
Được biết, Hàn Quốc đang hợp tác với Nga để phát triển phiên bản S-400 của riêng mình.