Ban đầu, nó được thiết kế trở thành một máy bay chiến đấu giành ưu thế trên không trước Không quân Liên Xô, nhưng cũng được trang bị cho các nhiệm vụ tấn công mặt đất, chiến tranh điện tử và do thám. Với chương trình phát triển dài hơi, nguyên mẫu loại máy bay này có tên YF-22 và F/A-22 trong 3 năm trước khi chính thức gia nhập Lực lượng Không quân Mỹ vào tháng 12/2005 với tên F-22A. Nhà thầu chính cho chương trình sản xuất F-22 Raptor là Lockheed Martin. Hãng chịu trách nhiệm về khung, các hệ thống vũ khí và lắp ráp thành phẩm. Còn Boeing cung cấp cánh, khung đuôi và các hệ thống điện tử tích hợp.
F-22 được trang bị hai động cơ phản lực turbin cánh quạt có buồng đốt Pratt & Whitney F119-PW-100 tích hợp bộ phận điều chỉnh hướng phụt. Hướng điều chỉnh luồng khí chỉ theo chiều lên xuống, với tầm thay đổi ±20 độ. Theo Lockheed Martin, tốc độ tối đa được ước tính là Mach 1.72 khi bay ở chế độ siêu tốc và không mang thêm vũ khí; còn khi sử dụng các buồng đốt hai lần, tốc độ lớn hơn Mach 2.0 (2,120 km/h), theo Lockheed Martin. “Chim ăn thịt” có thể dễ dàng vượt quá các hạn chế tốc độ thiết kế, đặc biệt ở tầm thấp; cảnh báo tốc độ tối đa giúp ngăn phi công vượt quá các giới hạn đó.
F-22 có khả năng thao diễn tốt, cả ở tốc độ siêu âm và dưới siêu âm. Thiết bị điều chỉnh hướng luồng khí phụt của F-22 cho phép nó quay vòng hẹp, và thao diễn được những đường bay phức tạp như kiểu quay vòng chữ J (hay thao diễn Herbst), rắn mang bành của Pugachyov, và Kulbit…
Dưới đây là một số hình ảnh về “tài thao diễn” của “Chim ăn thịt”.