GHI NHẬN TỪNG HƠI THỞ DÂN TỘC
 
Thần linh trong nhà
Mừng xuân Mậu Tý 2008
TIN MỚI NHẤT
Quán Sứ - ngôi chùa linh thiêng
Sống mãi hình tượng Đức vua – Phật hoàng Trần Nhân Tông
Quán ăn vỉa hè của người Hà Nội
Phụ nữ xưa và chiếc cối đá...
Văn bia "kể" sử làng Thầy
Cổng Làng
Ngày rằm trong tâm linh người Việt
Ngôi làng cất giữ bảo vật vua Hàm Nghi
Kiến trúc làng trong tâm thức người Việt
“Đáng ngại là không gian văn hóa quan họ Bắc Ninh đã rạn vỡ”
Vitinfo > Hồn Việt > Phong tục tập quán - +
Thứ ba, 12/2/2008, 11:28'
Đầu xuân xin chữ cầu may
Đầu xuân mới thường gắn với việc cầu xin những việc lành trong ao ước của con người qua những cuộc hành hương về nơi linh thiêng nhất. Xin chữ là một trong những hoạt động tâm linh ấy.

Việc xin chữ mang ý nghĩa này có ở nhiều nơi trên khắp mọi miền đất nước. Từ Bắc chí Nam, từ xuôi lên ngược, chẳng phân biệt giàu nghèo, sang hèn... ta thường bắt gặp những gương mặt giống nhau ở sự thành tâm của người xin chữ trước người cho chữ. Ngày xưa là chữ Nho, ngày nay vẫn là chữ Nho, lại có thêm cả chữ Ta nữa. Các thầy đồ Hán học và Quốc ngữ học tha hồ thả hồn theo nét bút mà tặng lại cho người xin cái tâm, cái tài của mình được gửi qua nét chữ và nội dung của chữ theo ước nguyện của người xin. Chưa có ai bán chữ, chỉ có người mua giấy để xin chữ. Người cho chữ vẫn có lộc nhưng tinh tế hơn. Việc tưởng như không bình thường nhưng lại thể hiện được nét thanh tao của công việc. Các thầy đồ không phải bận bịu và hệ lụy vào chuyện giá cả, tiền nong để đủ thanh thản và toàn tâm trong công việc cho chữ thánh thiện này.

Việc xin chữ đầu năm lâu nay đã có và ngày một thịnh hành, nó đang trở thành phong tục đẹp của người Việt Nam mỗi độ xuân về Tết đến. Tại Hà Nội, việc này diễn ra ở nhiều nơi: trong nhà riêng của một số thầy đồ có tiếng văn hay chữ tốt; trên đường phố nơi có khoảng hè rộng rãi và nhiều người qua lại. Nơi có vẻ ấn tượng nhất là trước sân Văn Miếu, khoảng hè phố đường Bà Triệu, đoạn giao cắt với đường Trần Hưng Đạo... Tại Miếu Văn những ngày đầu xuân, có đến nửa sân những cô tú, cậu tú đương đại hoặc tương lai chen chúc quanh các thầy đồ cho chữ. Bàn thầy đồ có ghi số, mỗi bàn một thầy, cạnh đấy là nơi bán giấy. Cả hai nơi này đều bị quây chặt bởi người mộ chữ.

Các bạn trẻ xin chữ mong thi cử đỗ đạt

Để ý kỹ sẽ thấy các thầy đồ còn rất trẻ, lại ăn mặc theo mốt tân thời, tuy các thầy không giới thiệu nhân thân nhưng nhiều người phỏng đoán hình như họ là các sinh viên Hán Nôm hoặc giả có công việc nào đó đang theo đòi chữ Nho. Vui nhất là những cô cậu đang tuổi cắp sách, có cô cậu còn phải theo bố mẹ vì sợ lạc. Họ chen nhau mua giấy rồi lại chen nhau xin chữ. Với khuôn mặt mướt mát mồ hôi, họ hả hê mang các tờ giấy có chữ ra sân. Thật đẹp là cảnh các cô bé, cậu bé trải giấy xuống nền sân gạch bát để phơi chữ cho khô. Có cô cậu vì sốt ruột quá đã phải lấy mũ và khăn ra quạt cho chữ chóng khô.

Trong số chữ các em xin ở Miếu Văn hôm ấy, tôi thấy có chữ Đạt, chữ Đăng Khoa, chữ Tâm... Đây là những chữ để con cái làm người như mong muốn của bậc làm mẹ cha. Chữ Tâm là bậc nhất, gần gũi và thiết thực. Điều này lứa tuổi nào cũng cần, còn những chữ Đạt và Đăng, Khoa liệu có sớm quá chăng đối với những cháu bé đang còn tuổi học sinh phổ thông cơ sở? Nhẫn là chữ được nhiều người ở nhiều lứa tuổi khác nhau xin.

Xem ra không phải tất cả những người xin chữ này đều hợp, đều đúng. Có người bảo người thành đạt cần có chữ Nhẫn treo trước mặt để luôn tỉnh táo trong công việc. Có người lại bảo chữ Nhẫn là để dùng cho người mới bước vào đời, mới có công ăn việc làm. Nhẫn đây là nhẫn nại, nhẫn chịu. Người xin chữ đều có cái lý, cái tình riêng của mình. Cảnh nào ngộ ấy. Riêng trường hợp sau đây thì tôi băn khoăn, một cháu còn rất nhỏ, hình như tuổi mẫu giáo thì phải, lại đang ngồi bên mẹ thẫn thờ với trước mắt họ là một chữ Nhẫn đang còn nhánh ướt màu mực đen chưa khô.

Mấy năm nay khi phong trào xin chữ đầu năm thịnh hành thì Nhẫn là mặt hàng chữ được tuổi trẻ xin nhiều. Các nhà xã hội học, đạo đức học có để ý và lưu tâm tới hiện tượng này để nghiên cứu, phân tích?

Xin chữ là một nét đẹp văn hóa của người Việt cần phát huy. Chỉ một chữ treo trước mặt mà có ý nghĩa về đạo đức và đời sống đối với những con người cụ thể sẽ giá trị hơn nhiều những lời rao giảng sáo rỗng. Tôi cảm phục nhiều về việc một thiếu phụ xin chữ cho con trước một thầy đồ già. Chị nói:

- Thưa cụ, nhân năm mới, con muốn xin cụ một chữ cho cháu bé. Chữ cụ cho đầu xuân là lộc của cháu cả năm, cả đời...

Cụ đồ nheo nheo cặp mắt già nhìn đứa cháu gái đang tuổi học lớp một, lớp hai cười hiền với nó rồi gật gù bảo:

- Ông sẽ cho cháu ngoan của ông chữ Học. Có học là có tất cả, cháu ạ!

Với dáng tự tại và ung dung, cụ đồ già khẽ cúi người chấm ngọn bút lông lên nghiên mực rồi thả những nét chậm rãi, mềm mại lên nền mặt giấy dó cổ truyền một chữ Học đầy đặn và nghiêm túc.

Có lần tôi xin chữ của một thầy đồ quen, chẳng cần nghĩ ngợi gì nhiều, cụ nheo mắt cười hóm hỉnh rồi trải giấy ra bàn, cầm bút và nói:

- Tôi sẽ biếu ông chữ Tùy!


- Đa tạ cụ. Nhưng...

Tôi không dám nhận chữ cụ đồ cho trên mặt giấy. Tôi biết chữ Tùây này được khởi động từ chữ Nhu rất hợp với tâm tính của mình. Nó mềm mại như nước và cũng cứng cáp như nước. Cảm ơn sự thấu đáo chữ nghĩa ấy của một bậc túc nho. Một chữ cho cả một đời. Tôi xin ghi tạc chữ Tùy ấy trong.tâm về một đắc tự.

Sống giữa những người cho chữ và xin chữ, tôi càng nhận ra vẻ trang trọng và sự nghiêm túc của công việc. Không phải ai biết chữ cũng có thể cho chữ được. Người cho chữ phải hiểu chữ và hiểu cả người xin chữ nữa. Gương mặt nết người. Nét chữ nết người. Chữ Ta đã vậy, chữ Nho càng vậy. Người xin chữ thì cái sự xin kia là công việc của tâm linh. Lòng có thành đức mới sáng: Chữ nghĩa thầy cho là để gánh vác, để bươn chải mà vươn lên cho thành đạt chứ không phải trò xổ số cầu may. Có được như vậy người cho chữ mới đáng mặt chữ và người xin chữ mới xứng hồn chữ, bằng không cũng chỉ như nước chảy bèo trôi, chữ nghĩa trả thầy... Có được như vậy thì việc xin chữ và cho chữ mới thật sự ý nghĩa. Và những người của muôn năm cũ sẽ lại về cùng con cháu mỗi mùa hoa mai, hoa đào nở mang lộc chữ đến cho muôn nhà.

NLĐ
[Về trang chủ]  [Quay lại]  
Bàn luận Bàn luận (0)           Ý kiến bạn đọc Góp ý           In bản tin In bản tin
 
 CHUYÊN ĐỀ : Mừng xuân Mậu Tý 2008
Đầu xuân xin chữ cầu may (12/2)
Về quê chơi đu tiên (11/2)
Tìm lại Tết xưa... đâu dễ! (8/2)
Lung linh sắc trời Hà Nội (7/2)
Mẹo giữ hoa tươi lâu ngày Tết (4/2)
Gà mái già - biệt dược bổ huyết, trừ phong (4/2)
 CHUYÊN MỤC: Phong tục tập quán
Người Mông với tục "kéo vợ" (27/2)
Đầu năm lấy ấn - “Tích phúc vô cương” (21/2)
Lễ Tết nhảy (16/2)
Trẩy hội Phủ Viềng lấy khước đầu năm (14/2)
Lễ hội Thành Cổ Loa (12/2)
Đầu xuân xin chữ cầu may (12/2)
Chơi "Tò he" (11/2)
Đầu xuân đi chùa cầu may (7/2)
Đừng để mừng tuổi thành... buồn tủi (7/2)
Phiên chợ "kỳ lạ" sáng cuối năm (3/2)
"Đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi" (30/1)
Nhớ ngày thay ông Đầu Rau
BÀI ĐƯỢC QUAN TÂM
Lễ dâng sao giải hạn trong tâm linh người Việt
Thành hoàng làng trong tín ngưỡng dân gian người Việt
Tháng Bảy, mùa Vu Lan
Tục thờ Thần tài ở Việt Nam
Sự tích Táo Quân
Thần thổ Địa.
Tết Đoan Ngọ trong tiềm thức người Việt
Người Tày với tín ngưỡng thờ mẹ
Bàn thờ Tổ tiên - nét văn hóa dân tộc
Người Mông với tục "kéo vợ"
Đầu năm lấy ấn - “Tích phúc vô cương”
Lễ hội Thành Cổ Loa
Đầu xuân xin chữ cầu may
"Đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi"
Ông Bình Vôi
Nhớ ngày thay ông Đầu Rau
Món ăn may mắn đầu năm
Chính trị - Xã hội Phóng sự - Ký sự Quân sự Quốc tế Kinh tế An ninh - Pháp luật Khoa học CNTT
Ô tô - Xe máy Lập nghiệp Hồn Việt Văn hóa - Giải trí Thể thao Kinh tế - Xã hội Sức khỏe - Đời sống Chuyện lạ đó đây
VIT - Vietnam Information Treasure
© Tin Việt Nam và Quốc Tế - http://www.vitinfo.com.vn - http://www.vit.com.vn
Cơ quan chủ quản: VIT-CORP
Địa chỉ: VIT-TOWER 519 Kim Mã - Ba Đình - Hà Nội Tel: (04) 35566376 Fax: (04) 22208889 Email: nguyenleanh@vitinfo.com.vn
Số giấy phép: 224/GP-BVHTT, cấp ngày: 23/07/2003 Người chịu trách nhiệm chính: TS. Nguyễn Lê Anh
® Ghi rõ nguồn "Vitinfo" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.