Gọi anh là nhà thơ, nhà báo hay nhà giáo, cả ba đều đúng. Anh có bao nhiêu độc giả yêu mến? Không thể đếm được. Anh có bao nhiêu học sinh mến yêu? Chính anh cũng không biết.
Xin được trích lời của một độc giả viết về anh:
"Tầm Thư có nụ cười cởi mở, nhìn nụ cười đó biết anh là người chính trực, quân tử ở đời. Anh cười có tiếng ấm áp, hồn hậu và nói vang. Đó cũng là cái mà học trò thích anh, đàn bà cũng thích.
Tôi biết, anh không giành giật, căng thẳng với ai cả. Đúng như cái tên anh: Hòa Bình.
Anh là người dạy dỗ tử tế, tôi nghe học trò của anh ở Học viện Báo chí đồn thế. Học trò đồn thường rất đúng. Trình độ, nhân cách của người thầy ra sao học trò biết hết.
Tôi không học anh, nên tôi chỉ có thể biết qua tình cảm của học trò anh với anh. Cũng có lúc tôi cao hứng, gọi anh là “thầy”, anh nhìn tôi tinh quái như nghi ngờ rằng tôi đang định lỡm anh. Người biết tự trào như vậy, nên sống rất khoẻ, chỉ có khó “lên cao” trong cái nhân quần tham lam này.
Nhưng Trần Hoà Bình là người không cần những cái đó. Cái anh cần là vui sống. Tôi trọng những người ngộ cái đạo vui và biết hành cái đạo đó.
Nói như vậy không có nghĩa là anh chỉ có vui mà không lo toan, những thứ lo toan vốn rất nhiều ở cõi người. Anh là người thấu hiểu lại thâm tình, ở đâu cũng mặn mà. Nhưng có lẽ anh thực hiện nó hơi khác người: vì cái dáng đi của anh, cái nụ cười của anh chăng hay nói chung là cái tạng của anh, nên người đời thường nghĩ anh ít lo lắng.
Thật ra anh giải quyết những lo toan đó nhanh gọn quá, anh lại là người không kể công, thậm chí không làm ra vẻ quan trọng điều gì, nên chỉ người sống gần anh mới biết anh đã thực lòng yêu, thương và thân thiết như thế nào.
Anh viết báo cũng rất hay và có một kiểu bài báo đặc biệt, từ đó đã vận vào tên anh cái bút danh rất nhiều người biết" (Lê Anh Hoài - Tiềnphongonline)
Anh ra đi cũng nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng về cội, một lãng tử của mùa thu. Bỏ lại sau lưng biết bao độc giả, bạn bè và học trò thương tiếc. Nhưng những bài thơ, bài báo như những lời tâm sự của anh thì còn lại mãi mãi.
Và chúng tôi, những độc giả mến mộ anh, sẽ chỉ nói "Tạm biệt anh".
(Nhà thơ, nhà báo, nhà giáo Trần Hòa Bình, tuổi Bính Thân (1956), ra đi vào đêm 16 rạng ngày 17/8/2008). Lễ viếng nhà thơ, nhà báo, nhà giáo Trần Hòa Bình bắt đầu từ 7-10h ngày thứ ba, 19/8/2008 tại nhà Tang lễ Bệnh viện Việt Đức, Hà Nội. An táng tại đài hóa thân hoàn vũ Văn Điển.)