Nhưng để thực hiện được động tác đó chúng phải có những nỗ lực rất phức tạp.
Mèo có một giác quan điều chỉnh thăng bằng rất tốt cùng một bộ xương sống cực kì mềm dẻo (vì chúng có nhiều đốt sống hơn con người). Những đặc điểm này cho phép chúng vặn người để điều chỉnh tư thế sao cho đúng khi rơi. Đây là khả năng bẩm sinh của loài mèo có tên gọi “phản xạ điều chỉnh”.
Khi một con mèo nhảy hoặc rơi từ một vị trí cao, nó sử dụng thị lực và bộ máy tiền đình (hệ thống điều khiển khả năng giữ thăng bằng nằm sâu bên trong tai) của mình để xác định lại tư thế cũ, rồi sau đó xoay lại người để hướng phần trên của cơ thể (gồm đầu và chân trước) xuống phía dưới, phần sau (chân sau và đuôi) cũng được điều chỉnh tương tự theo cách đó.
Có một điều ít người biết là những chú mèo con thậm chí cũng có thể rơi từ độ cao mà không hề sợ hãi, vì phần lớn chúng đều đã được học kĩ năng này từ khi còn trong bụng mẹ (lúc mới được 7 tuần tuổi).
Cơ thể nhỏ bé của mèo cũng giúp ích được rất nhiều trong khi rơi bởi cấu trúc xương nhẹ cùng với một bộ lông dày sẽ làm giảm vận tốc tối đa, do vậy có thể giảm lực va chạm khi tiếp đất. Một số con mèo còn dang người ra giống như chiếc dù nhằm tạo sức cản không khí để rơi chậm hơn.
Tuy vậy, nếu bạn có một con mèo, hãy cẩn thận khi mở các cửa sổ bởi một con chim hay sóc cũng có thể dễ dàng làm sao nhãng khiến mèo mất tập trung và mất thăng bằng dẫn đến bị thương khi rơi xuống đất, ngay cả khi chúng vẫn tiếp đất trên cả bốn chân. Những cú rơi từ khoảng cách gần mặt đất, ví dụ như từ tầng một hay hai, có thể nguy hiểm hơn so với những cú rơi từ vị trí cao bởi khi đó mèo sẽ không có đủ thời gian để điều chỉnh lại thân mình cho đúng tư thế.