GHI NHẬN TỪNG HƠI THỞ DÂN TỘC
Vitinfo > Hồn Việt > Dấu ấn thời gian - +
Thứ hai, 31/12/2007, 0:40'
Chuyện Trầu Cau
(Vitinfo) - Với người Việt chúng ta, nghĩa vợ chồng là duyên số của Trời -- không gì có thể thay đổi; và chuyện "trầu cau" là chuỵện "trăm năm". Lễ thách cưới phải có cơi trầu, mà... cũng chỉ cần có thế! Sự tích Trầu-Cau, bi kịch về tình yêu thương, mãi mãi ở trong tâm thức nơi sâu thẳm nhất trong tâm linh người Việt.

Chuyện kể rằng, ngày xưa có hai anh em trai nhà kia mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống rất yêu thương tưởng như không thể chia lìa. Thế rồi, một hôm, cả hai cùng đem lòng yêu mến một cô gái làng bên. Nhưng về sau người anh được kết duyên cùng nàng. Người em buồn, em đi lang thang, đi mãi đi mãi đến bờ một con sống lớn thì kiệt sức không đi được nữa. Người em gục xuống đấy chết và biến một tảng đá. Người anh không thấy em về, bèn đi tìm. Đi mãi đi mãi đến bờ con sông nọ thì kiệt sức và chàng ngồi xuống cạnh tảng đá, ôm mà khóc. Quá đau buồn người anh chết biến thành cây Cau mọc ngay cạnh tảng đá, xòe tán che chở cho em mình như những ngày nào.

Tình duyên của ba người tuy đã chết mà vẫn keo sơn, thắm thiết

Người vợ đợi chồng mãi không thấy bèn đi tìm, đi mãi đi mãi và cũng đến bờ con sông ấy thì kiệt sức. Nàng ngồi lên tảng đá ôm cây Cau khóc hết nước mắt chết hóa thành dây Trầu leo lên cao.

Sau này, người ta lấy lá trầu ăn với quả cau thì thấy sắc màu đỏ thẫm nhưng xỉn, thêm vào một ít vôi được nung từ tảng đá thì nước trầu chuyển thành đỏ tươi như máu. Dân gian cho rằng màu máu tươi ứa ra ấy chứng thực cho tình cảm thiêng liêng của tình yêu thương. Tục ăn trầu của người Việt có từ đấy.

Cho đến tận bây giờ, miếng trầu bao giờ cũng là đầu câu chuyện. Khi có lễ nhỏ, lễ lớn, hội hè không thể thiếu được cơi trầu. 

Quả cau nho nhỏ, miếng trầu hôi,
Này của Xuân Hương đã quệt rồi.
Có phải duyên nhau thì thắm lại,
Đừng xanh như lá bạc như vôi.

Với người Việt, lễ thách cưới cho dù có lớn bao nhiêu nhưng phải có trầu, cau. 

Trầu không những làm đỏ môi, răng đen mà còn tạo nét môi cắn chỉ rất đẹp. Người ta không cho cả cau, trầu và rễ vào cùng một lúc mà ăn từng thứ một. Cau được nhai dập mới cho trầu vào và sau cùng là rễ quệt thêm một ít vôi, khi ăn người ta thường lấy tay quệt ngang miệng, lâu dần tạo thành nét môi cắn chỉ.

Cảnh bán trầu cau ngoài chợ

Người xưa ăn trầu còn là để bảo vệ hàm răng của mình, chất chát của trầu cau làm cho lợi răng co lại ôm sát lấy chân răng, làm hàm răng cứng chặt lại không lung lay. Còn trong y học cổ truyền người Việt Nam xưa đã dùng trầu cau như một thứ thuốc chống bệnh sốt rét rừng một khi vào rừng sâu săn bắn hoặc xuống biển mò ngọc trai, săn bắt đồi mồi... Người Hà Nội nói riêng và người Việt Nam nói chung xưa kia coi việc têm trầu là một nghệ thuật.

Miếng trầu là đầu câu chuyện

 Qua cử chỉ têm trầu, ăn trầu để phán đoán phong cách, tính nết cũng như nếp sống của con người. Chính vì lẽ đó, khi đi xem mặt nàng dâu tương lai, nhà trai đòi bằng được cô gái ra têm trầu, trước là để xem mặt cô dâu, sau là để xem cử chỉ têm trầu của cô gái mà phán đoán tính nết. Miếng trầu têm vụng về là người không khéo tay; miếng trầu nhỏ miếng cau to là người không biết tính toán làm ăn; miếng trầu quệt nhiều vôi là người hoang phí không biết lo xa...

 

Những cô gái quan họ ngồi têm trầu

Ngày nay, ở Hà Nội hầu như chỉ những người trên 60 tuổi mới ăn trầu cho nên Hà Nội không còn cảnh mời trầu như A.de Rovodes - một người Pháp nói về việc ăn trầu của người Thăng Long thế kỷ XII: "Họ có tục đem theo một vài túi con đầy trầu cau đeo ở thắt lưng, họ để mở trong khi qua lại phố phường để mời bạn bè. Khi gặp họ bắt đầu chào hỏi nhau, rồi mỗi người lấy ở trong túi của bạn một miếng trầu để ăn".

Miếng trầu vẫn luôn là vật thiêng liêng không thể thiếu trên bàn thờ tổ tiên, và để làm đầu câu chuyện của người Việt ta ở những dịp hiếu, hỉ, ngày Rằm, mồng Một hoặc các ngày lễ Tết hoặc trong những dịp lễ ăn hỏi, cưới xin. 

(Hương Giang biên tập)
[Về trang chủ]  [Quay lại]  
Bàn luận Bàn luận (0)           Ý kiến bạn đọc Góp ý           In bản tin In bản tin
 
 CHUYÊN MỤC: Dấu ấn thời gian
"Xe đạp ơi...!" (9/1)
Ký ức Đường Lâm (11/1)
Nhà cổ trăm cột (7/1)
Áo Tơi và hình bóng bà Nội (4/1)
Hà Nội cổ: Đền Voi Phục ngày ấy - bây giờ (3/1)
Chuyện Trầu Cau (31/12)
Ngôi đình thờ tượng (27/12)
Nón bài thơ xứ Huế (22/12)
Phố cổ Đồng Văn (11/12)
Chùm ảnh: Bát Tràng- giữ hồn gốm cổ (6/12)
Mái nhà cổ Hà nội (4/12)
Ý KIẾN BÌNH LUẬN

Kiến trúc làng trong tâm thức người Việt

Hồn Phố
 
TIN MỚI
Phó Giám đốc Sở LĐTB&XH Hà Nội bị "khủng bố"(9/1)
Cây sưa 40 năm tuổi bị bật gốc(9/1)
Giải trình vụ dầu gội Double Rich nghi nhiễm dioxin(9/1)
Anh-Ấn Độ hợp tác sản xuất sản phẩm quốc phòng(8/1)
Nhật Bản không từ bỏ ý định mua F-22(8/1)
Libăng nã rocket vào Israel(8/1)
2009 - năm tồi tệ của du lịch Thái Lan(8/1)
Pakistan sa thải cố vấn an ninh(8/1)
Châu Âu xây dựng một đường ống dẫn khí đốt mới - liệu có khả thi?(8/1)
Năm 2009, tăng trưởng GDP của Trung Quốc vượt mức 8%(8/1)
Nỗ lực cải cách chống khủng bố của ông Obama(8/1)
BÀI QUAN TÂM

Sống mãi hình tượng Đức vua – Phật hoàng Trần Nhân Tông

Quán ăn vỉa hè của người Hà Nội

Văn bia "kể" sử làng Thầy

Cổng Làng

Ngày rằm trong tâm linh người Việt

Ngôi làng cất giữ bảo vật vua Hàm Nghi
Chính trị - Xã hội Phóng sự - Ký sự Quân sự Quốc tế Kinh tế An ninh - Pháp luật Khoa học CNTT
Ô tô - Xe máy Lập nghiệp Hồn Việt Văn hóa - Giải trí Thể thao Kinh tế - Xã hội Sức khỏe - Đời sống Chuyện lạ đó đây
VIT - Vietnam Information Treasure
© Tin Việt Nam và Quốc Tế - http://www.vitinfo.com.vn - http://www.vit.com.vn
Cơ quan chủ quản: VIT-CORP
Địa chỉ: VIT-TOWER 519 Kim Mã - Ba Đình - Hà Nội Tel: (04) 5566376 Fax: (04) 2208889 Email: nguyenleanh@vitinfo.com.vn
Số giấy phép: 224/GP-BVHTT, cấp ngày: 23/07/2003 Người chịu trách nhiệm chính: TS. Nguyễn Lê Anh
® Ghi rõ nguồn "Vitinfo" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.