Theo tôi biết, mở rộng Hà Nội từ 921 km2 lên 3.324
km2 chỉ là một ý tưởng vừa mới nảy sinh trong quá trình thực hiện đồ án
"Quy hoạch vùng thủ đô". Ý tưởng đó, nếu được ủng hộ, cũng chỉ có giá
trị làm tiền đề cho một công trình khoa học
Thế nhưng, Bộ Xây dựng đã trình lên Thủ tướng phương án như là đã được nghiên cứu thấu đáo rồi.
Lẽ ra trước một việc cực kỳ hệ trọng như vậy, Bộ Xây
dựng phải giải trình, dựa trên những cơ sở dữ liệu, cho thấy sự cần
thiết phải mở rộng thủ đô: trong quá trình phát triển, Hà Nội đang ách
tắc ở khâu nào? Hà Nội thiếu đất? Thiếu bao nhiêu? Cho cái gì? Trong
hơn 921 km2 Hà Nội đang quản lý, đất đai đã sử dụng hết bao nhiêu? Vào
những việc gì? Còn lại bao nhiêu, cần thêm bao nhiêu để làm gì? Tại
sao? Lợi? Hại? Lộ trình? Ngay cả thời gian lượng định cho dự báo: 20
năm, 30 năm hay 50 năm? Căn cứ vào đâu? Chuẩn mực nào? Tiêu chí nào?
Tất cả những câu hỏi phải được giải trình bằng một đồ án quy hoạch
nghiêm túc với nhiều công phu, có chất lượng.
Thay vì chứng minh bằng đồ án, Bộ Xây dựng chỉ mới
trình bày với Thủ tướng một ý tưởng. Một ý tưởng đưa ra ở mức độ cảm
tính, giống như trước đây bộ đề xuất phá bỏ hội trường Ba Đình.
Quy hoạch đô thị là một lĩnh vực đa ngành, tiếp cận
và xử lý nhiều phạm trù tri thức, tác động nhiều chiều đến nhiều mặt
của cuộc sống và ảnh hưởng trực tiếp đến quá trình phát triển chung của
đất nước. Vì vậy, mở rộng đến đâu, mở rộng như thế nào, mở rộng để làm
gì, rất cần được nghiên cứu với sự phối hợp của nhiều ngành, tham khảo
và sử dụng một cách nghiêm túc những kết quả nghiên cứu lâu nay của các
ngành khoa học khác, thì mới mong có được một dự báo đủ căn cứ, đáng
tin cậy, có tầm nhìn lâu dài. Thế nhưng việc đó cho đến nay đã không
được tiến hành đầy đủ.
Thực
tế xây dựng và phát triển đô thị ở nước ta trong thời gian qua cho thấy
lĩnh vực "quy hoạch đô thị” đã vượt khỏi tầm của Bộ Xây dựng. Mở rộng
thủ đô là một việc lớn, trọng đại, của toàn Đảng, toàn dân, một bước đi
lịch sử có quan hệ nhiều mặt trong quá trình phát triển đất nước.
Thủ
đô mở rộng ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc sống không chỉ riêng Hà Nội, mà
còn tác động mạnh, nhiều mặt, đến nhiều địa phương liên quan và đến cả
nước. Cách
thức mở rộng thủ đô sẽ là một mẫu mực, một điển hình về cách nghĩ, cách
làm về tiến trình đô thị hóa ở nước ta. Mở rộng thủ đô phải là kết quả
của một công trình khoa học được khảo sát nhiều mặt, nhiều chiều, được
tính toán kỹ, có phương án so sánh để có thể chọn ra một phương án khả
thi.
Do
đó, việc công khai trước công luận để thu thập ý kiến rộng rãi là một
cách nên làm trong tiến trình dân chủ (nên chăng, cần có một website
riêng, trước cho chủ trương, sau cho đồ án để các chuyên gia, kể cả
người dân - đối tượng tham gia thực hiện - có diễn đàn trao đổi, qua đó
chắc chắn có nhiều ý kiến thông minh giúp các nhà chuyên môn tìm ra
giải pháp đúng đắn).
Kể từ khi Đảng chủ trương đổi mới, đất nước đã vượt
qua khủng hoảng, nhiều lĩnh vực đã đạt được tốc độ phát triển tốt.
Nhưng về xây dựng lại chưa tạo ra được cho đất nước một bức tranh đẹp.
Có thể nước ta có nhiều đặc điểm không giống các nước
khi khởi đầu tiến trình đô thị hóa. Thực tế việc sao chép những mô hình
đô thị hiện đại của các nước tiên tiến đang bộc lộ những độ vênh nhất
định. Đặc biệt, thực tiễn phát triển đô thị khá "nóng" ở nước ta thời
gian qua đang bộc lộ những khiếm khuyết, báo trước khả năng có thể xảy
ra "khủng hoảng đô thị”.
Bộ Xây dựng, cơ quan chuyên ngành được giao trách
nhiệm, đã tỏ ra "đuối sức" trước nhiều vấn đề thực tiễn cuộc sống đặt
ra trong cơn lốc xây dựng và phát triển đô thị hiện thời.
Ai cũng biết đô thị hóa là quá trình tất yếu của công
nghiệp hóa. Ở những quốc gia khác nhau, trình độ kinh tế - xã hội khác
nhau, tiến trình đô thị hóa cũng khác nhau. Lựa chọn loại hình đô thị
thích hợp cần xuất phát từ thực tế đời sống của các cộng đồng dân tộc
Việt Nam, trình độ kinh tế - văn hóa, căn cứ vào điều kiện tự nhiên,
lịch sử và xã hội Việt Nam.
Theo tôi, Thăng Long - Hà Nội với nghìn năm lịch sử
phong phú, hào hùng, với văn hóa được tích lũy nhiều đời, không phải
thủ đô nào trên thế giới cũng có được. Hà Nội không nhất thiết phải lựa
chọn mô hình đầu tàu kinh tế, việc mà nhiều địa phương có nhiều thuận
lợi và có khả năng làm tốt hơn Hà Nội nhiều.

Cựu Thủ Tướng Võ Văn Kiệt với sinh viên ĐH Quốc Gia Hà Nội
Mặt khác, mô hình đô thị cực lớn với động lực công
nghiệp là một mô hình đô thị đã cũ, nhiều sai lầm mà phương Tây đang
phải từ bỏ. Chính những thành phố có hàm lượng văn hóa cao, có đời sống
đô thị giàu tính nhân văn, có thiên nhiên trong lành, có nhịp sống hợp
lý, làm giàu bằng kinh tế tri thức mới là mô hình mà các nước đi trước
chúng ta đang tìm kiếm.
Thủ đô Thăng Long - Hà Nội có đủ những yếu tố đủ để
xây dựng cho mình một thành phố như thế. Thay vì chọn một mô hình đô
thị khổng lồ với vô vàn vấn nạn, từ tắc nghẽn giao thông đến ô nhiễm
môi trường, tệ nạn xã hội, thị trường đất đai rối loạn cản trở phát
triển kinh tế như nhiều đô thị lớn trên thế giới đang gặp, Hà Nội nên
chọn cho mình mô hình một thành phố lịch sử, văn hóa, đầu tàu về khoa
học - kỹ thuật tiên tiến, có quy mô vừa phải, hợp lý, có môi trường đô
thị trong lành, văn minh, công bằng, dân chủ, đủ năng lực khai thác,
ứng dụng những thành tựu khoa học tiên tiến của thời đại trong xây
dựng, quản lý vận hành, ngõ hầu tạo dựng một môi trường sống lý tưởng.
Một mô hình đô thị không cần nhiều đất đai mà cần
nhiều hơn những giá trị đạo đức, nhân văn, nhân tài và chất xám. Đấy
mới chính là "hướng nhìn - tầm nhìn" của nghìn năm Thăng Long và của
thời đại.
Lối thoát cho những bế tắc của thủ đô hiện nay, theo
tôi, không phải và không chỉ nằm ở yếu tố diện tích. Dù nhỏ hơn nhiều
lần, nhưng có được sự đồng thuận của toàn dân nhờ những lợi ích cụ thể
mà người dân có thể đong đếm được, một số thành phố - thị xã như: Hội
An (Quảng Nam), Tuy Hòa (Phú Yên), thành phố Ninh Bình... đang phát
triển tốt với những bước khá vững chắc. Lẽ ra Hà Nội phải là nơi làm
gương cho cả nước trong việc quy hoạch và xây dựng một thành phố nhân
ái, văn minh mà vẫn giàu có, năng động; sẵn sàng thích ứng với mọi đổi
thay của thời cuộc và tạo ra cho chính mình bản sắc của thủ đô Việt
Nam.
Muốn làm được như vậy, Chính phủ cần thành lập một
"Ủy ban nghiên cứu phát triển Hà Nội" với đầy đủ thành phần, tập trung
chuyên gia ưu tú từ các ngành hữu quan, khảo sát đánh giá thực trạng để
có đủ cơ sở khoa học giải đáp tất cả các câu hỏi.
Thủ
đô của cả nước, của cả dân tộc và cả của lịch sử. Không nên và không
được phép đưa thủ đô làm nơi thí nghiệm cho bất cứ mục đích gì.
Quốc hội sẽ họp vào tháng này và sẽ bàn "Mở rộng thủ đô". Xin xem đây là một ý kiến đóng góp từ trách nhiệm và từ dư luận.
TP HCM 30/4/2008
Võ Văn Kiệt