GHI NHẬN TỪNG HƠI THỞ DÂN TỘC
Vitinfo > Chính trị - Xã Hội - +
Thứ hai, 2/6/2008, 8:31'
Mối tình trong "tổ quỷ"
Anh Cao Văn Quân
Cậu con trai mới 15 tuổi, mất 10 năm trời ròng rã, đã lập nên kỳ tích là vượt biên tìm vào hang ổ của bọn buôn người để cứu mẹ.

10 năm, bao khốn khó, nhục nhã, cậu vẫn chẳng cứu được mẹ. Chỉ có niềm an ủi là trở thành điểm tựa trọn đời cho một con người khi cứu được một cô gái trẻ trong tay của bọn quỷ buôn người...

Vào ổ buôn người

Chàng trai có hành trình 10 năm đi cứu mẹ trong ổ buôn người đó là Cao Văn Quân, 29 tuổi, thôn Bắc Mễ, xã Bình Dương, tỉnh Quảng Ninh. Mẹ Quân sống trong cảnh thiếu đi người chồng gánh vác việc kiếm tiền nuôi gia đình. Thế là mọi công việc lớn nhỏ trong gia đình đều đổ lên đôi vai gầy của người phụ nữ gần 40 tuổi ấy. Bà cật lực chạy chợ bán hàng trên Móng Cái, sáng đi, chiều về.

Chiều ấy, Quân nhớ rất rõ, gió Bắc lùa về se sắt làm cho cái khí trời đất biển thêm lạnh lùng. Lũ trẻ chờ mãi mà vẫn không thấy mẹ về. Chúng lại chờ cho đến hết bữa cơm tối buồn tỉ tê. Lúc này, chúng hoảng loạn thật sự, chạy đi báo bà con cô bác trong làng. Tất cả những người thân trong họ tộc, đến bà con xóm làng, bỏ việc, bỏ nhà đi tìm mẹ của bọn trẻ cả tháng trời mà không thấy. Chỉ tội cho bọn trẻ, khóc cạn cả nước mắt mà mẹ chúng vẫn không trở về nữa. Một ngày kia, có một người đàn bà lạ xuất hiện với một người làng.

Người đàn bà ấy quê tận Sao Đỏ, Chí Linh, Hải Dương về bảo với chị Quân: “Mẹ mày bị bắt và bán cho một lão già Trung Quốc rồi. Bả tìm cách trốn về mấy lần đều bị bắt lại, bị đánh cho thừa sống thiếu chết, tìm cách trốn mà khó lắm”. Quân tròn 15 tuổi, trông cũng già dặn hơn so với đám bạn, cũng vì cuộc sống bắt phải lo toan sớm. Quân bảo với chị: “Tôi quyết định rồi, tôi đi tìm mẹ về, chừng nào chưa có tìm được, tôi chưa về, mọi người đừng chờ tôi”. Quân bước dứt khoát ra cửa. Chị và hai em nhỏ khóc ngặt nghẽo, nhìn theo Quân cho đến khi cái bóng gầy còm khuất cuối làng.

Trong số những người quen biết Quân, có một người đàn bà tên Liên, đã lấy chồng bên Trung Quốc. Liên cũng đang tìm cách vượt biên sang với chồng. Chọn một đêm tối trời, cả đoàn gồm 4 người, bao gồm bà Liên, Quân và hai cô gái trẻ theo bà sang biên giới tìm chồng ngoại. Cả đoàn xuống chiếc thuyền thúng bé tẹo teo sang bên kia sông, sang phần đất của Trung Quốc. Đêm ấy, Quân có biết đâu rằng chuyến đi của mình kéo dài 10 năm sau nữa.

Nơi họ đến là nhà ông Vương Phổ, ở xã Vầy Miễn, Kiên Trì, Quảng Đông, Trung Quốc. Đến nơi ba hôm, sau khi ông Vương Phổ và bà Liên bàn tán gì đó kín đáo lắm, làm ba vị khách hồi hộp ra mặt. Quân và hai cô gái trẻ được ăn uống, nghỉ ngơi 3 ngày. Đến ngày thứ tư, bà Liên mới bảo với Quân: - Cậu thấy đấy, lệ phí một người qua đây là 3 ngàn Trung Hoa. Còn cậu, không bán được, thì ở lại nhà tôi làm công, khi nào trả xong thì đi tìm mẹ.

- Tôi phải làm việc bao lâu? - Cái đấy còn tuỳ, lúc nào trả hết công nợ, tôi thông báo. - Còn mẹ tôi, làm sao? - Yên tâm, gia đình chồng tôi và bản thân tôi quen biết nhiều, trong quá trình cậu làm việc, chúng tôi sẽ hỏi thăm hộ. Thế là, Quân bị đưa vào rừng làm vườn, đập đá, xây nhà, công việc của một nô lệ thật thê thảm. Ba năm trời đằng đẵng như thế, Quân bị vắt kiệt sức, không được ra khỏi rừng. Cậu hoàn toàn bị cách ly với thế giới bên ngoài, vì phải làm việc, vì trên người không có giấy tờ tuỳ thân, bất đồng ngôn ngữ, văn hoá...

Một lần Quân ốm và sốt lại nằm mơ thấy đoàn người săn đuổi cứ lao lại. Rồi Quân nghe tiếng mẹ gọi rõ nét.... Cậu bật dậy, thì ra đang nằm mơ, mồ hôi ướt đầm áo. Quân vừa hé đôi mắt mệt nhọc ra nhìn lên. Thì trời ơi, mẹ Quân, đúng mẹ cậu đang bên cạnh lau mồ hôi cho cậu. Quân la lên rồi không nói được gì, chỉ hỏi một cậu ngớ ngẩn chưa từng có: “Sao mẹ lại ở đây?”. Mẹ Quân thì khóc ngặt đi: “Trời ơi! Sao con dại thế, ai bảo sang đây, mẹ đang tìm cách về với các con mà. Sao lại sang đây hả con. Trời ơi...”.

Đến mãi sau này, Quân mới biết rằng, bà Liên đã biết mẹ của cậu từ ba năm trước. Nhưng vì muốn giữ chân Quân lại làm công trả nợ. Quân không thể ngờ được là, mẹ của Quân chỉ cách cậu vài quả đồi, vài km thôi mà hơn 3 năm trời không gặp được. Mặc cho bà Liên cũng đã biết, sự đời khốn nạn đến dường nào? Chỉ khi Quân làm cạn sức, ngất xỉu trong núi đến hơn ngày người ta mới phát hiện ra.

Rồi cậu nằm mê sảng mấy ngày mấy đêm, không tỉnh dậy thì bà Liên mới hốt hoảng đi gọi mẹ về cho cái xác nửa phần chết ấy, còn nửa kia thoi thóp thở. Và mẹ cậu, có người nhà chồng đi theo quản thúc đã chăm sóc cho Quân tỉnh dậy. Có lẽ, do nước mắt, hơi ấm của mẹ, và cái cảm giác từ thế giới vô tri, hay nói văn hoa hơn là tình mẫu tử, sự hiếu thảo của cậu đã làm ma quỷ và diêm vương cũng động lòng mà tha chết cho cậu.

Quân được mẹ chuộc ra, về nhà bố dượng, cũng ở Kiên Trì. Ông bố dượng bắt Quân gia nhập vào băng nhóm của bọn buôn người, Quân mới chứng kiến hết được tội ác của tập đoàn phạm tội này. Lải Cào là đại ca một đám đàn em có tới vài trăm tên, địa bàn làm ăn của chúng rộng lớn khắp vùng Đông Nam Á, chúng chủ yếu xua quân đi Lào, Campuchia, Việt Nam... kiếm gái về bán sang Ma Cao, Hồng Kông... và buôn ma tuý xuyên lục địa. Riêng phần mẹ Quân chịu bó tay khi con trai mình bị ông chồng già đem “gửi” vào tay chính bọn người đã bán bà. Quân được nhận 300NDT/tháng, số tiền này Quân tích góp để mong ngày có lệ phí đưa mẹ trốn khỏi nơi này, hồi hương...

Anh hùng cứu “mỹ nhân”

Một buổi sáng mùa hè Trung Quốc oi nồng nắng, mọi người đang ăn cơm để đi làm thì nghe tiếng khóc và la lối. Chợt mẹ cậu chạy vào kêu lên: - Quân! Có người đòi tự tử. Hình như là đồng hương của chúng ta? - Làm sao đòi chết? - Nghe nói, có cô gái trẻ bị bán cho ông già 80 tuổi, ốm nheo nhóc gần đất xa trời rồi đòi mua cô. Cô ta đang đòi chết thật đấy!

Trong bốn cô gái, chỉ một cô kém may mắn tên là Tuyền, xinh nhất nhóm nhưng lại bị một ông già trên 80 tuổi lắm tiền bỏ ra mua nên cô khóc lóc xin xỏ. Mãi xin không được, Tuyền lao đầu vào gốc cây đòi tự tử nhưng bọn buôn người đã túm lại để “đấu giá”. Cô Tuyền lúc này chỉ biết khóc lóc và nhìn mọi người cầu cứu. Chợt khi Quân đến hỏi thăm quê quán. Cô bắt đầu quay sang Quân cầu xin cứu lấy cô thì dẫu sau này có làm trâu làm ngựa cho anh, miễn là cô tránh được kiếp nạn làm vợ lão già và có cơ hội trở lại quê hương.

Riêng về phần Quân, đã là con người với nhau thì nhìn thấy con người bị kẻ xấu đem ra bán như một thứ hàng hoá rẻ mạt sao mà không xót. Hơn nữa, lại là đồng hương, nhưng làm sao mà cứu được cả 4 con người trong cạm bẫy kia, giờ phút này biết làm gì hơn là nhìn các cô. Nhưng rồi, Quân quyết định phải cứu một cô số phận hẩm hiu nhất. Tức phải cứu Tuyền khỏi lão già trên 80 tuổi kẻo cô sẽ bất hạnh suốt đời. Nhưng bằng cách nào đây? Quân chợt hỏi tay rao giá:

- Ai cũng có quyền mua người chứ? Hắn lạnh lùng trả lời bằng thứ tiếng Việt lơ lớ như một “tuyên ngôn” và lý tưởng của bọn xấu đang muốn đạt đến: - Tất nhiên, không cần phân biệt gì hết, có tiền là có tất. Trong cả bọn, chỉ có một tên đứng ra rao giá bằng tiếng Việt, vì hắn thường xuyên làm ăn với những đầu mối cung cấp gái từ Việt Nam sang. Quân kể khổ: - Tôi mua cô Tuyền làm vợ, nhưng chỉ còn 2.800NDT, được không?

- Không được, ông già đã trả 3.000 rồi, anh trả cao hơn thì lấy người. - Tôi cùng là đàn em anh Lải Cào, nể tình anh em với nhau, tôi chỉ còn nấy tiền thôi? - Không được, anh em cũng không ngoại lệ! Hoàn cảnh cuộc đấu giá có sự đột biến. Cô Tuyền lao lại chỗ Quân nép sau anh và kêu cứu. Bà con tham gia cũng động lòng, nói nháo nhào bằng thứ tiếng hoa gì đó, nói chung là họ ủng hộ cho Quân mua được cô gái Việt Nam, người ủng hộ Quân mỗi lúc một đông cho đến khi gần như mấy trăm người làng cùng đồng tâm chuộc cô gái về, họ đã nổi nóng tập thể… và Quân đã chuộc được cô. Thế rồi, những ngày sống gần gũi bên Tuyền, Quân thấy cảm mến thương Tuyền thật lòng.

Nguyễn Thị Tuyền, SN 1973, sinh ra trong một gia đình nghèo ở xã Đồng Lạc, huyện Yên Thế, Bắc Giang. Học hết cấp 2, cô phải nghỉ học để phụ giúp gia đình kiếm tiền trả nợ. Gần nhà Tuyền có một người tên Nguyễn Thị Hà thường xuyên chạy hàng trên biên giới Việt- Trung. Thấy bà Hà làm ăn có tiền, Tuyền cũng muốn thay đổi cách làm ăn cho đỡ khổ nên nhận lời. Hà đưa Tuyền lên Móng Cái mua quần áo đẹp, mỹ phẩm rồi dẫn cô sang Trung Quốc làm ăn như đã hứa. Sang bên kia biên giới, Tuyền nhận ra thì đã quá muộn, cô được bà Hà giao cho một đám đàn ông dữ tợn rồi lấy 1,2 triệu đồng và bỏ đi, thế là cô rơi vào tay bọn buôn người từ đó.

Mối tình Tuyền- Quân ngày càng đơm hoa kết trái. Họ về sống với nhau tình nghĩa sống chết từ đó. Một năm sau họ sinh một bé gái, đặt tên là Dung- Cao Thị Dung. Từ ngày có bé, những người lớn, bà, và bố mẹ càng suy nghĩ hơn đến tương lai của bé mà chờ đợi cơ hội trốn thoát về Việt Nam để được sống cuộc sống thanh bình.

Chạy trốn

Vào dịp cuối năm 2005, nhân một ngày ông bố dượng trong lòng vui vẻ, ba mẹ con Quân bàn bạc xin đi chợ huyện để sắm đồ cho vợ chồng Quân ra ở riêng. Ban đầu, ông bố dượng cũng không bằng lòng. Thế là họ đi chợ, không mang theo một thứ đồ dùng gì để gia đình nhà chồng và bọn tai mắt của tên Lải Cào để ý, sau khi lượn một vòng mua vài thứ đồ ăn thức uống cần thiết và xem xét tình hình. Ba mẹ con lén lút ra mặt đường, rồi bắt xe đến gần của khẩu Tân Thanh, Lạng Sơn để vào đất Việt Nam. Mẹ của Quân đứng sững lại, không dám bước sang phần đất Việt, bà đứng tần ngần nhìn về quê nhà, nước mắt giàn giụa. Quân tưởng mẹ xúc động quá nên chạy lại dìu mẹ đi.

Nào ngờ, bà cầm lấy tay con nói trong nước mắt lưng tròng: - Hai đứa con về, về lo cuộc sống, các con còn tương lai. Bảo mọi người ở nhà là mẹ vẫn khoẻ, sẽ trở về sớm nhất! Mẹ quay lại với con Dung, làm sao bỏ cháu ruột của mình. Quân quay lại: - Vậy, con đi cùng mẹ. Sống chết có nhau, con không thể bỏ mẹ một mình được, như thế là mang tội bất hiếu.

- Con ơi, mẹ hiểu lòng con, cách đây mười năm, khi còn là đứa trẻ đã dám đi cứu mẹ, con có hiếu lắm. Nhưng cái hiếu là làm sao lo cho vợ con, sinh con đẻ cái, chăm sóc các em ở quê nhà. Chứ lao cả vào ổ buôn người có ích gì đâu? Thế là ba người lại ôm nhau khóc. Bà mẹ xô hai đứa con sang bên phần đất Việt bằng hơi sức cuối cùng. Hai vợ chồng Quân khóc suốt quãng đường về. Còn vợ chồng Quân về quê báo với công an và chính quyền địa phương mong sự giúp đỡ cứu mẹ và con gái... Vì như Quân nói, trước lúc chờ các ban ngành, công an giải cứu mẹ và con gái của mình thì sắp tới anh phải cứu mẹ và con gái. Mong rằng, Quân sẽ bình an, sớm đưa được người nhà trở về đoàn viên từ lần đi giải cứu này!  

(NB &CL)
[Về trang chủ]  [Quay lại]  
Bàn luận Bàn luận (0)           Ý kiến bạn đọc Góp ý           In bản tin In bản tin
 
 CHUYÊN MỤC: Chính trị - Xã Hội
Tang tóc trên chuyến xe “chạy suốt” Bắc Nam (3/6)
Một kiểu chữa bệnh rùng mình! (3/6)
Teen đua nhau xả hơi sau kỳ thi (2/6)
Những "siêu xe" mang biển số giả (2/6)
Sẽ đề nghị tăng thời gian nghỉ thai sản lên 6 tháng (2/6)
Mối tình trong "tổ quỷ" (2/6)
"Chưa đặt vấn đề nâng lương trong năm nay" (1/6)
Bác sĩ đua nhau bỏ bệnh viện công sang làm tư (1/6)
Lạm phát 2008: chất vấn 3 bộ trưởng. (31/5)
Thủ đô "Hà Nội mới" sẽ có tầm khu vực (31/5)
Mất "cái ngàn vàng" ở tuổi ô mai (31/5)
Ý KIẾN BÌNH LUẬN

Dự án TTTM 19/12: Đừng làm "tổn thương" một không gian hoàn chỉnh

Xin hãy là cái gì của dân, nhưng đừng là cái... ấy!

Cần trả lại con đường 19/12

“Nghi án” PCI ở đại lộ Đông – Tây, TP Hồ Chí Minh: SỚM LÀM RÕ VÀ XỬ LÝ NGHIÊM

Ôi... "ông độc quyền"!

Dự báo thời tiết kiểu... trời ơi!
 
TIN MỚI
Hà Nội đã có người chết vì lạnh cóng(9/1)
Cắt giảm lao động lan đến cả ngành dầu mỏ(9/1)
Trung Quốc: Đại chiến lược quân sự-hải dương thế kỷ 21(9/1)
Đức quốc hữu hóa một trong những ngân hàng lớn nhất quốc gia(9/1)
Kế hoạch kích thích kinh tế MỹTT Obama: Không thông qua, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!(9/1)
Mỹ bỏ phiếu trắng về nghị quyết kêu gọi ngừng bắn tại Gaza(9/1)
Pakistan: Cháy nhà ở khu ổ chuột, 40 người thiệt mạng(9/1)
Cuộc khủng hoảng tài chính hiện nay đã được tiên đoán 30 năm trước?(9/1)
TTCK châu Á “rối loạn” trước báo cáo việc làm của Mỹ(9/1)
Chiến lược dự trữ dầu của Trung Quốc gây biến động dầu mỏ?(9/1)
Boeing: đơn đặt hàng giảm 50% vào năm 2008(9/1)
BÀI QUAN TÂM

“Xế hộp” bẹp dúm vì đâm vào... xe máy

Phát hiện 3 gái nhiễm HIV đi bán dâm

Hà Nội sắp khởi công con đường gần 87 triệu USD
Phó giám đốc Sở Y tế treo cổ tự tử
"Hỏa Lò, một địa chỉ “phải tới” khi đến châu Á"

Nghe Quốc ca VN ở Venezuela, chuyện giờ mới kể
Chính trị - Xã hội Phóng sự - Ký sự Quân sự Quốc tế Kinh tế An ninh - Pháp luật Khoa học CNTT
Ô tô - Xe máy Lập nghiệp Hồn Việt Văn hóa - Giải trí Thể thao Kinh tế - Xã hội Sức khỏe - Đời sống Chuyện lạ đó đây
VIT - Vietnam Information Treasure
© Tin Việt Nam và Quốc Tế - http://www.vitinfo.com.vn - http://www.vit.com.vn
Cơ quan chủ quản: VIT-CORP
Địa chỉ: VIT-TOWER 519 Kim Mã - Ba Đình - Hà Nội Tel: (04) 5566376 Fax: (04) 2208889 Email: nguyenleanh@vitinfo.com.vn
Số giấy phép: 224/GP-BVHTT, cấp ngày: 23/07/2003 Người chịu trách nhiệm chính: TS. Nguyễn Lê Anh
® Ghi rõ nguồn "Vitinfo" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.