Bãi giữa sông Hồng do phường Phú Thuỵ, quận Long Biên quản lý. Bãi rộng mênh mông, nhưng do phụ thuộc vào dòng chảy nên gần như bãi bị bỏ hoang. Vào mùa lũ bãi giữa ngập nước, đi trên cầu chỉ nhận ra những ngọn cây chuối chới với giữa dòng sông cuồn cuộn phù sa. Dân thuyền chài cũng tìm bến bờ khác neo đậu, chờ mùa nước lũ qua lại về bãi giữa sống nghề chài lưới.
Đường đến với… “tiên”
Bãi tắm chỉ cách cầu Long Biên khoảng 300 mét, về phía thượng lưu. Tại đây, cát và đất phù sa phẳng mịn, phía trong lúp xúp những lùm cây đành đạch tốt um tùm che chắn tầm mắt những người trồng ngô, trồng lạc.
Có lẽ người đầu tiên tìm ra bãi tắm này đã có cuộc khảo sát tầm nhìn từ các phía. Đến đây chẳng anh nào quy định anh nào, đã đến là phải cởi bỏ hết áo quần và tắm. Ban đầu chỉ có ít người đến tắm, nhưng mấy năm nay, tiếng đồn lan xa và người đến đây tắm khá đông. Những ngày trời nắng nóng đầu mùa, bãi tắm phải có đến hàng trăm người. Đến đây, ai cũng tự tin và... “tồng ngồng”. Trên là trời, đưới là nước và ở giữa là các đấng mày râu đá bóng không màu cờ, chẳng sắc áo. Đá chán lại nhảy ùm xuống sông và tắm.
Ngoài đá bóng, người đến đây tắm thường ngồi ung dung trên bãi bằng “khoả thân” và nghịch cát như là đi tắm ở các bãi biển. Quần áo có thể gửi trên bè cá nuôi và cũng có thể tập kết thành đống của nhóm mình tắm, để ngay trên cỏ. Đi một mình cũng không sao, không bắt buộc phải đi “hội đồng”. Ca dao xưa có câu: “Hơn nhau tấm áo, tấm quần/ Cởi ra bóc trần ai cũng như ai” là thế.
Người đi tắm mang theo điện thoại di động, xà bông, khăn lau, thuốc lá... Những người ra đây tắm không phải là tình cờ mà thành thói quen, họ đi như là chuyện không thể thiếu được trong những ngày nóng nực, chiều tàn. Ra bãi giữa được thả hồn người với thiên nhiên.
Trừ những ngày quá lạnh giá, và những ngày nước dângc ao lút bãi bờ. Tất cả các ngày trong năm, ngày nào cũng có người tắm. Thời tiết càng nóng, số người đến bãi tắm càng đông, còn có cả anh Peter người Thuỵ Điển ra đây bì bõm.
Không tắm cũng phí!
Anh Hoàng, một công chức làm trong thành phố cho biết: “Thời gian đi công tác xa Hà Nội hoặc những ngày bận việc nhà, bận việc cơ qua thì chúng tôi không ra được. Còn ai rủ đi uống bia, hay hẹn hò cũng đành khép lại. Chúng tôi ra với thiên nhiên. Tắm ở đây có cảm giác thư thái, tắm xong thấy người nhẹ nhàng và khoẻ hẳn”.
Anh ví von, người ta còn vào tận Nha Trang hay vào các dịch vụ xông hơi mát sa để tắm bùn. Đến đây, bùn cũng có mà cát cũng mịn, nước sông thiên nhiên rộng mênh mông, không mất một đồng dịch vụ nào, không tắm thì rõ là phí”.
Tắm ở đây cũng là cách… nhìn nhận lại mình! Người nhiều tuổi ra đây nhìn những thanh niên và nhớ lại một thời, cái thuở đã qua đi và để biết mình đang ở đâu, chứ không thể “hênh hoang” rằng mình trẻ mãi. Tuổi tác khiến cho cơ thể kém độ căng mịn, ra đây để hoà đồng thiên nhiên, để tắm và được sống lại như thuở ấu thơ của cuộc đời.
Cái thuở mà mình mang là “cu tí, cu ấm, thằng bờm, thằng chạc”…, đó là cái tên dân dã gọi cho dễ nuôi của những cậu trai.
Anh Thịnh người ở quận Hoàng Mai - một quận khá xa bãi tắm này cho biết, ngày trước nhà anh ở quận Ba Đình và anh thường cùng đám bạn bè ra sân đá bóng ở bãi gần chợ Long Biên. Đá bóng xong cả bọn rủ nhau xuống sông tắm cho mát.
Nhưng sau này lấy vợ và phải ở rể nhà vợ dưới quận Hoàng Mai, nhưng rảnh là anh lại qua đây tắm để nhớ lại thời thanh niên của mình. Anh thấy tắm ở đây thật là thú vị và có sức khoẻ hơn. Da dẻ và cơ thể mình được tắm nước sông gần gũi với thiên nhiên đẹp hơn, mang lại nhiều cảm xúc.
Thú vui được nhiều người trên “bãi tắm tiên” hưởng ứng đó là đá bóng. Không như các cầu thủ phải mặc quần áo số, đi giầy đi tất... Rách việc! Các cầu thủ ở đây chẳng cần mặc gì, sân đá bóng cũng không cần phải vạch vôi hay kẻ ô vuông. Chỉ cần vài cái quần áo bỏ đống làm khung thành, mỗi bên mấy người và đá. Khán giả là những fan cuồng nhiệt, quần áo cũng phải “mặc” như các cầu thủ.
Đá bóng mệt lại xuống dòng nước ngâm mình như… trâu. Cuộc sống trên bãi tắm cứ tung tăng như thời nguyên thuỷ, chẳng ai chê trách ai, chẳng ai phải dạy bảo ai, đến đây thì cứ nhìn nhau… thôi.
Hai ba: dzo!
Anh Bình ở thành phố Hà Đông. Ngày còn nhỏ anh cũng hay lên cầu Long Biên đi dạo một vòng rồi lại lên xe buýt đi về Hà Đông. Nhưng từ ngày biết có bãi “tiên” này. Anh cũng ra xem cho biết... Thế rồi hứng chí anh cũng xuống tắm cho vui, lần đầu hoà nhập cùng nhóm người đi tắm, anh cũng có cảm giác “ngại ngại”, nhưng rồi cũng quen.
Anh Đằng sống ở khu chung cư khá sạch sẽ, yên tĩnh. Ở đây nhà ai biết nhà đó, cầu thang máy đi vút lên từng nhà nên không có hàng xóm láng giềng. Anh kể, giờ làm việc thì ở cơ quan suốt ngày, về nhà chỉ biết vợ con nên đôi lúc thấy tẻ nhạt. Biết có bãi tắm này, anh liền ra đây vui và quen được mấy người bạn rồi từ đó kết thân nhau. Ngày nghỉ họ rủ nhau đi tắm, rồi vào quán nhậu.
Lúc đầu đến đây anh cũng sợ nước sông Hồng ô nhiễm, da sẽ lở loét, nhưng qua lần tắm đầu tiên về nhà mấy ngày sau vẫn không thấy có hiện tượng gì. Mà ở đây được nói chuyện khá thoải mái, anh nhún vai “nhất cử lưỡng thiện”, vừa tắm vừa chuyện phiếm, vui. Anh kể một lần sang Ấn Độ công tác, tại đây người ta còn tắm ở sông Hằng vào những ngày lạnh giá. Họ quan niệm tắm sông là gặp được những điều may mắn…
Quả thật, ở Hà Nội, thật khó tìm được nơi nào tĩnh mịch và vui như nơi này.