Thuận nghe có tiếng lục đục trong nhà rồi cánh cửa bật mở, một bóng đen trong nhà lao ra biến vào màn đêm. Linh cảm có chuyện chẳng lành, Thuận lao vào nhà bật đèn. Không thấy con đâu chỉ thấy vợ không mảnh vải che thân rũ rượi trên giường.Thuận ào tới trong lời mếu máo của vợ:
- Em.. em ...bị làm nhục.
- Nó là thằng nào?
- Em đang ngủ nên không nhìn rõ mặt, khi nó vào nhà... em...em... cũng chẳng kịp kêu ai cả. Em cứ ngỡ là kẻ trộm, ai ngờ nó... nó...
Thuận đảo mắt nhìn quanh, góc nhà vẫn còn sót lại chiếc giầy của “tên trộm”. Thuận nhặt lên săm soi và bỗng điếng người. Chiếc giầy là của Hùng, người bạn vẫn đi buôn hoa quả chung cùng vợ chồng Thuận.
Gặng hỏi vợ nhưng chỉ nhận được những lời ấp úng, Thuận ngầu mắt lao vào màn đêm hướng về phía nhà Hùng...
- Không, tao không hiếp vợ mày. Nó bảo tao đến ấy chứ.
- Có đúng vậy không? Thuận hướng về phía vợ.
- Không... không đúng. Hắn vào nhà rồi làm nhục tôi.
- Tao là bạn mày. Tao... tao ...không làm điều đó.
Hôm sau cả làng Viền xôn xao về “vụ án” kỳ quặc này. Cay cú Thuận làm đơn trình báo công an. Chưa đầy một tuần công an đã có kết quả.
Thì ra, đây chỉ là một màn kịch do cô vợ dựng ra. Nghĩ là bạn bè, Thuận không hề mảy may nghi ngờ mối quan hệ giữa bạn và vợ mình. Vậy là đôi nhân ngãi càng có nhiều cơ hội để gặp gỡ “chung đụng”.
Rồi nhân lần Thuận vào Nam tìm mối hàng, cô vợ chủ động mời Hùng tới nhà tranh thủ “làm việc”. Không ngờ Thuận về bất ngờ và bắt quả tang, cô vợ đành nghĩ chuyện đổ vấy cho nhân tình hòng thoát tội.